Địa hình núi có nhiều khúc cua tay áo hơn địa hình đồng bằng.
Chướng ngại vật động như xe cảnh sát khó đoán hơn chướng ngại vật cố định.
Chỉ có xe bóng ma của lần chạy trước làm mốc so sánh, nên toàn bộ áp lực đến từ chính thành tích cũ của mình. Cò ga dạng tương tự cho phép giữ ga nửa chừng.
Cánh gió sau tăng lực ép xuống mặt đường. Độ trễ tăng áp làm sức mạnh đến chậm sau khi đạp ga. Tỷ số truyền ngắn tăng tốc nhanh nhưng hụt tốc độ cuối.
Thể loại này thưởng cho khả năng đọc đường tức thời thay vì trí nhớ, nên kỹ năng cần luyện cũng khác hẳn đường đua cố định. Vô lăng chuyên dụng có góc xoay lớn hơn tay cầm.
Góc nhìn xa dễ thấy chướng ngại hơn. Cầu trước lại có xu hướng trượt thẳng khi vào cua quá nhanh, hai kiểu mất lái này cần cách xử lý ngược nhau. Người đi bộ trong bản mô phỏng có thể va chạm được.
Cắt cua qua vạch trắng thường bị phạt cộng giờ. Nhìn từ ngoài xe cho thấy quỹ đạo thật của mình lệch bao nhiêu so với đường tối ưu, điều không thể thấy khi đang lái. Lốp lạnh không cho lực bám tối đa.
Góc nhìn từ trong buồng lái chính xác hơn khi căn cua nhưng lại hạn chế tầm quan sát hai bên khi có xe đang vượt. Bốn bánh trượt cùng lúc là mất lái.